|
|
Gần 7 năm gắn bó bên nhau... cuối cùng tôi đã phải cắn răng chịu đựng làm "vợ lẽ" của thầy (Ảnh minh họa) "Vợ lẽ" trong bóng đêm của thầy giáoThứ Hai, 17/01/2011, 09:48 AM (GMT+7) Sự kiện: Thầy giáo gạ tình sinh viên
Giờ đây, tôi 24 tuổi và tôi đang mang trong mình giọt máu của anh. Tôi không biết phải làm sao với đứa con vô tội trong bụng mình nữa? Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x Tôi và anh yêu nhau từ ngày tôi mới vào lớp 10, còn anh là thầy giáo dạy Toán lớp tôi. Tôi học ở trường này được nửa năm thì tôi chuyển sang trường khác… nhưng trong tâm trí tôi không thể nào quên được hình ảnh người thầy giáo ấy. Chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. Một thời gian khá lâu nói chuyện với nhau, tôi cảm thấy thích thầy… và tôi đã chủ động ngỏ lời với anh, người thầy hơn tôi 13 tuổi. Ban đầu, chúng tôi chỉ đưa nhau đi ăn, xem phim, đi dạo, ngồi ghế đá tâm sự... rồi hàng tối, chúng tôi lại ngồi nói chuyện điện thoại với nhau đến 2,3 giờ sáng. Trong những lần tâm sự với nhau, anh nói, sẽ chờ tôi học xong và cưới tôi làm vợ. Cũng vì tin những tình cảm của anh dành cho mình nên tôi đã dâng hiến cho anh sự trinh trắng của mình. Trong thời gian yêu nhau, tôi biết anh hay có tính lăng nhăng. Với cô gái nào quen thân, anh cũng có thể nói lời yêu họ và ai có tình cảm với anh, anh cũng sẵn sàng lên giường với họ nếu nhận được sự "đồng ý" Vài tháng sau đó, anh nói với tôi rằng: “Thật sự anh không thể đợi em được, vì anh đã lớn tuổi. Gia đình anh đang giục anh lấy vợ để có cháu bế”. Rồi anh động viên tôi: “Trên đời này có rất nhiều đôi yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau. Và em hãy coi như chúng ta có duyên nhưng không có phận… và anh muốn em sẽ làm vợ bé của anh!”. Tôi đã rất đau khổ khi nghe những lời nói ấy từ người đàn ông tôi yêu thương. Tôi không ngờ mối tình đầu của một cô gái ngây thơ, non nớt như tôi lại là một bi kịch thê thảm như vậy! Mặc dù rất đau khổ nhưng vì yêu anh, vì tình nghĩa bấy lâu nay với nhau nên tôi đành chấp nhận làm một "người vợ" không danh phận của anh. Thời gian sau, anh bắt đầu tìm hiểu một cô giáo cùng trường và có ý định đi đến hôn nhân với cô giáo ấy. Nhưng cũng trong thời gian đó, anh vẫn lăng nhăng và lên giường với những người con gái khác. Như những người phụ nữ, tôi không thể giương mắt lên nhìn người yêu của mình lang chạ với những người con gái khác… và tôi đã gọi điện hẹn cô giáo cùng trường anh và những cô gái khác anh đã từng “chung chạ” để hiểu rõ hơn về người đàn ông chúng tôi trao gửi yêu thương. Khi nói chuyện với nhau, chúng tôi đều khẳng định mình là người phụ nữ của anh ta và ai ai cũng nghi ngờ tính trung thực của “người chồng tương lai" này. Cuối cùng, mọi người cũng đã nhìn thấy bộ mặt thật của anh. Các mối tình của anh đổ vỡ, những cô gái ấy đã không tiếc lời mắng chửi và rời xa anh… nhưng chỉ riêng mình tôi vẫn ở bên cạnh anh. Cuối cùng, anh cũng không thể lấy được cô giáo cùng trường về làm vợ… và anh đã đổ hết tội lỗi là do tôi gây nên. Anh nói rằng: “Anh không thể đợi em được nhưng anh cũng không muốn mất em. Anh muốn em làm bạn tri kỉ, làm vợ bé của anh”… rồi anh lại tiếp tục cuộc hành trình tìm vợ cả cho mình. Lúc nào anh cũng có 2, 3 cô gái ở bên. Dù không yêu thì anh cũng muốn được nói chuyện, chia sẻ hoặc thỏa mãn nhu cầu sinh lý của mình… vì anh là người đàn ông luôn muốn có sự mới lạ.
Tôi yêu anh từ ngày còn là học sinh lớp 10, cho đến nay, khi tôi đã 24 tuổi (Ảnh minh họa) Sau lần tôi hẹn tất cả các cô gái của anh, anh đã đề phòng tôi hơn và không lưu tên thật của những cô gái mới trong danh bạ điện thoại của mình nữa… vì anh sợ, tôi sẽ hẹn gặp họ và phá tan "hạnh phúc" của anh một lần nữa. Đã bao lần tôi muốn chấm dứt với anh để cho lòng mình được thanh thản nhưng... tôi lại không thể làm được. Cứ ở bên anh, tôi lại thấy mình được bình yên đến lạ! Khi nhìn vào mắt anh, mọi hờn trách dành cho anh đều tan biến. Và quan trọng hơn nữa là anh luôn nói với tôi rằng: “Anh không muốn rời xa em”. Tình yêu của tôi dành cho anh rất lớn! Tôi có thể làm được mọi việc vì anh, kể cả hi sinh mạng sống của mình. Và gần như tình yêu đó đã làm thay đổi cả tính cách, con người và làm xáo trộn mọi việc của tôi. Tâm lý tôi cũng không ổn định, lúc vui, lúc buồn, lúc thất thường với những cảm xúc… Năm học lớp 12, tôi không chịu được thói trăng hoa của anh nên tôi đã đề nghị anh không được lăng nhăng với bất cứ cô gái nào khác để tôi được yên ổn học tập… và anh đã đồng ý sẽ dẹp chuyện lấy vợ sang một bên để dành sự quan tâm cho tôi. Thật sự, tôi cũng không biết có phải anh vì tôi nên năm đấy, anh đã không lấy vợ hay do anh chưa tìm được người ưng ý? Trong thời gian một tháng đến ngày tôi thi Đại học, anh đối với tôi rất tốt. Anh thường xuyên hỏi thăm tôi ăn uống thế nào, học hành có vất vả không?... Rồi anh đưa tôi đi ăn tẩm bổ, nhắc nhở tôi phải đi ngủ đúng giờ và anh đã sưu tầm những bài tập hay để đưa tôi làm cho anh chấm và động viên tôi rằng "Anh cần một người vợ có học”. Tết năm đó, anh cũng đã đưa tôi về ra mắt nhà anh… rồi anh cũng đến bà ngoại tôi chúc tết. Anh đã làm những việc khiến tôi cảm thấy rất vui sướng, hạnh phúc… Tôi cứ ngỡ rằng, anh đã thay đổi cách suy nghĩ của mình, đã suy nghĩ lại tình cảm của tôi dành cho anh bấy lâu nay… khiến tôi học hành chăm chỉ hơn để xứng đáng làm một người vợ ngoan, có học thức của anh. Và năm đó, tôi đã đỗ vào một trường Đại học có tiếng ở Hà Nội với số điểm rất cao. Ngày tôi nhận được giấy báo đỗ Đại học cũng là ngày anh thông báo cho tôi biết anh đã có người yêu mới và chuẩn bị lấy vợ. Nhận được tin ấy, tôi thật sự choáng váng và suy sụp… Người yêu mới của anh kém tôi ở mọi điểm, tôi cảm thấy như mình bị thua cuộc vì người con gái ấy không có nết gì hơn tôi, cả về ngoại tình lẫn học thức. Tôi hỏi anh “Tại sao anh lại lựa chọn cô ấy mà không phải là em?”, anh đã ôm tôi vào lòng và nói rằng: “Em là một người con gái tốt… nhưng cái thiếu sót duy nhất của em là tuổi tác. Người ta hơn tuổi em và đã có công ăn việc làm ổn định, còn em vẫn còn đi học. Anh thật sự không đợi được em”. Tôi không chấp nhận lời thanh minh ấy và lại bắt đầu lên kế hoạch để “phá” anh một lần nữa...
Tôi phải làm sao với bào thai đang lớn lên trong bụng từng ngày (Ảnh minh họa) Tôi nghĩ mình thật ích kỉ vì phá vỡ tình yêu mới của anh nhưng sự giả dối của anh khiến tôi cảm thấy uất nghẹn trong tim. Tôi muốn được yêu thương, muốn được ở bên cạnh người mình yêu… ước mơ giản dị như vậy thôi nhưng sao anh không cho tôi thực hiện nó? Lần thứ hai tôi tự tay phá vỡ mối tình của anh… nhưng lần này anh đã không biết. Tôi nghĩ rằng, anh sẽ mất rất nhiều thời gian để tìm hiểu người mới và tôi sẽ lại được ở bên cạnh anh như những tháng năm bình yên ấy. Khoảng thời gian chia tay người con gái ấy, vẫn chỉ có mình tôi ở bên cạnh anh thôi, sẽ không có bất cứ người con gái nào khác nữa. Nhưng… người tính không bằng trời tính. Một tháng sau, anh bảo với tôi rằng: “Ra tết này anh sẽ lấy vợ. Chúng ta quan hệ với nhau nên cẩn thận hơn. Một tuần chúng ta chỉ gặp nhau một lần ở điểm hẹn. Khi nào anh nhắn tin cho em là anh đang đi chơi với người yêu thì em không được làm phiền anh!”. Từ đó trở đi, mỗi lần tôi nhắn tin với anh bằng những lời lẽ thân mật, anh đều nhắn lại răn đe: “Em đừng nhắn tin như vậy nữa, vợ anh sẽ ghen đấy”… lúc ấy, tôi cảm thấy đau đớn vô cùng. Thế là cuối cùng, tình yêu và sự chân thành của tôi cũng không thể nào giữ nổi trái tim của người đàn ông trăng hoa ấy… Rồi chuyện gì đến cũng phải đến… ngày anh đi lấy vợ đã cận kề, lúc đó tình yêu của chúng tôi cũng gần được bốn năm. Tôi sống không bằng chết… đau đớn, tự dằn vặt mình hàng đêm… Vậy mà anh vẫn đưa thiếp mời cho tôi và nói rằng: “Em đến tiếp khách hộ anh nhé!”. Chao ôi! Sao người đàn ông ở bên cạnh tôi suốt bốn năm qua lại có thể bỉ ổi và đối xử với tôi tàn nhẫn như vậy? Anh ta nghĩ sao mà lại có thể mời tôi đến tiếp khách hộ anh? Rồi gia đình, người thân của anh sẽ nhìn tôi với ánh mắt như thế nào đây? Ngày anh hạnh phúc bên người mới cũng là ngày đau khổ nhất của cuộc đời tôi. Tôi đã tìm đến cái chết đúng ngày anh lấy vợ… Thế nhưng, tôi tự tử không thành vì anh đã phát hiện ra và đưa tôi đến bệnh viện. Cũng kể từ đó, tôi sống trong bóng tối với thân phận vợ bé của anh. Lúc nào chúng tôi gặp nhau cũng phải lén lút vì nếu bị phát hiện thì sự nghiệp của cả tôi và anh đều mất, gia đình bé nhỏ của anh cũng tan vỡ… Khi đi làm, tôi luôn hãnh diện vì mình là một người làm được việc… nhưng khi về đến nhà, tôi lại âm thầm trong bóng tối chịu đựng nỗi đớn đau một mình, không có ai hiểu thấu... Khi anh vui vẻ bên vợ con thì tôi lại cô đơn gặm nhấm nỗi đau một mình. Khi bạn bè đều đã có người yêu và đón đưa nhau đi chơi thì mỗi tối cuối tuần, tôi lại phải lủi thủi một mình. Đã rất nhiều lần tôi muốn quên anh… nhưng tôi không thể làm được điều đấy, vì cứ mỗi lần gặp anh là những giận hờn trong tôi lại tan biến… Giờ đây, tôi 24 tuổi và tôi đang mang trong mình giọt máu của anh. Tôi không biết phải làm sao với đứa con vô tội trong bụng mình nữa? Tôi là người đến trước vợ của anh gần bốn năm…. Vậy mà cuối cùng tôi lại thành vợ bé của anh. Liệu tôi có phải là kẻ thứ ba phá vỡ hạnh phúc gia đình anh không? Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên! Hãy cho tôi biết, tôi nên làm gì với đứa bé đang lớn dần trong bụng mình và nỗi đau của người đàn ông trăng hoa gây ra cho tôi suốt mấy năm nay...
Nga Ly ghi (24H.COM.VN)
-1) {
var s = source.indexOf("", e);
// Add to scripts array
scripts.push(source.substring(s_e+1, e));
// Strip from source
source = source.substring(0, s) + source.substring(e_e+1);
}
// Loop through every script collected and eval it
for(var i=0; i
Tin bài cùng sự kiện Thầy giáo gạ tình sinh viên
Tin cùng mục Bạn trẻ - Cuộc sốngTin mục Giáo dục - du học
Tin nổi bật mục Bạn trẻ - Cuộc sống |
SỰ KIỆN TIÊU ĐIỂM
|
|||||||||||||||||||||||||||||
| X | ||||||
| CN | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 |
- Trước tiên, những lời cảm thông, chia sẻ, những sự căm giận, những trách móc (kể cả những kinh miệt),... đều đã được rất nhiều "tâm tư" chia sẻ, chắc chị không còn cảm thấy mình lẻ loi, cô đơn nữa! Đó là điều đáng mừng!
- Việc chị lên 24h... để chia sẻ và tìm hướng giải quyết cho hoàn cảnh của mình cho thấy chị đã và đang là người phụ nữ can đảm! Đó là điều đáng mừng! (Tôi là người xa lạ một cách khách quan, nên chẳng có gì "mừng" cho chị đâu nhé!hihi)
- Chị gọi "sinh mạng" trong "thiên chức" của chị là "giọt máu" một cách yêu thương cũng đủ thấy chị không phải là người nhẫn tâm! Trời ạ, lại là điều đáng mừng!
v.v...
- Nếu chị đọc được những gạch đầu dòng trên đây thì chị còn quan tâm đến cuộc đời của chị, của "sinh mạng nhỏ bé" ấy, của một cuộc đời trong hàng vạn cuộc đời. Tôi không hi vọng chị vui vẻ và hạnh phúc ngay tức khắc, nhưng tôi hi vọng chị sẽ đến lúc chị lấy lại được hi vọng đúng đắn!
* Cuối cùng, mong chị bình tĩnh đọc lại những sự chia sẻ của mọi người ở trên, thầm cảm ơn họ và thầm cảm ơn cuộc đời vì mình đã được sinh ra, được sống, được yêu, được làm trọn vẹn những gì thuộc về chị và...